Thứ Tư, ngày 25 tháng 5 năm 2016

7 Bí Mật của tổng thống Obama cho các nhà quản lý tương lai

Chỉ còn ít hơn 1 năm nữa, tổng thống Barack Obama sẽ chính thức kết thúc nhiệm kỳ thứ 2 của mình tại Nhà Trắng. Ông được vinh danh như một nhà lãnh đạo tài ba, thể hiện qua những thay đổi tích cực của nước Mỹ sau hơn 7 năm điều hành cường quốc với hơn 322 triệu dân.

Phong cách lãnh đạo của ông nổi tiếng thế giới qua những bài học sâu sắc trên đấu trường chính trị. Trong một bài phỏng vấn mang tựa đề Obama’s Way, ông đưa những lời khuyên quý giá cho các nhà quản lý tương lai đúc rút từ thực tế và kinh nghiệm lãnh đạo tuyệt vời của mình.

1. Đừng bao bọc bản thân bởi những người nói-đâu-làm-đó
Cách tốt nhất để biết giới hạn khả năng của mình là đừng bao giờ chỉ bao quanh mình với những người luôn nói “yes”. Những người luôn thách thức bạn, luôn đặt câu hỏi và bất đồng quan điểm với bạn sẽ giúp bạn nhận ra những hạn chế của một vấn đề, mở rộng cách nhìn nhận một sự việc nào đó.

2. Luôn có tinh thần đua tranh
Để đạt được thành tích cao nhất, điều kiện không thể thiếu là tinh thần cạnh tranh. Một phòng ban sẽ chậm phát triển hơn nếu ở đó mọi người thiếu đi tinh thần và động lực đua tranh với nhau.

3. Luyện tập thể thao hàng ngày
Ở vị trí lãnh đạo càng cao, bạn gánh vác càng nhiều trách nhiệm lẫn căng thẳng. Lúc này, một cơ thể khỏe mạnh và dẻo dai, một tinh thần minh mẫn là điều kiện quan trọng giúp bạn đảm đương được những trọng trách. Dù bận rộn với lịch trịch của một tổng thống, Obama vẫn duy trì chế độ tập luyện hàng ngày từ 7:30 đến 8:30.

4. Tối giảm những lựa chọn trong cuộc sống
Song song trách nhiệm và áp lực là những quyết định quan trọng mà bạn phải lựa chọn khi ở vị trí lãnh đạo. Không phải ngẫu nhiên mà bên trong tủ đồ của Steve Job chỉ có 1 kiểu mẫu áo thun màu đen duy nhất. Càng ít lựa chọn không cần thiết, bạn càng bớt mệt mỏi và dành thời gian và tâm trí cho những quyết định quan trọng hơn.

5. Chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình
Hiển nhiên rằng không phải tất cả quyết định của chúng ta luôn luôn đúng. Nhất là khi càng nhiều quyết định nằm trong tay bạn, sẽ có những lúc bạn mắc phải sai lầm. Tuy nhiên, một người quản lý giỏi sẽ luôn tin và chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình, không đổ lỗi cho hoàn cảnh hay người khác hoặc viện dẫn lý do.

6. Lắng nghe nhân viên của bạn, ngay cả những người ở vị trí thấp nhất
Có câu nói rằng chỉ mất 2 năm để học cách nói nhưng sẽ mất nhiều thời gian hơn để học cách lắng nghe. Trong các cuộc họp, Tổng thống Obama không bao giờ là người nói nhiều nhất vì ông luôn muốn lắng nghe ý kiến, cách suy luận của các nhân viên, ngay cả những người ở vị trí thấp nhất.

7. Nghỉ ngơi thư giãn khi bạn có thời gian
Trong bài phỏng vấn, trả lời cho câu hỏi “Nếu có một ngày mà mọi người không biết ông là tổng thổng Mỹ, ông sẽ làm gì?”, Obama muốn được trở lại quê hương Hawaii, nơi ông đã sinh ra và dành cả ngày để tận hưởng bãi biển tuyệt đẹp nơi ấy.

Đừng bao giờ để áp lực công việc đè nặng bản thân quá sức, hãy luôn dành thời gian cho gia đình và nghỉ ngơi đúng lúc.

-st-

 Chỉ còn ít hơn 1 năm nữa, tổng thống Barack Obama sẽ chính thức kết thúc nhiệm kỳ thứ 2 của mình tại Nhà Trắng. Ông được vinh danh như một nhà lãnh đạo tài ba, thể hiện qua những thay đổi tích cực của nước Mỹ sau hơn 7 năm điều hành cường quốc với hơn 322 triệu dân.

Phong cách lãnh đạo của ông nổi tiếng thế giới qua những bài học sâu sắc trên đấu trường chính trị. Trong một bài phỏng vấn mang tựa đề Obama’s Way, ông đưa những lời khuyên quý giá cho các nhà quản lý tương lai đúc rút từ thực tế và kinh nghiệm lãnh đạo tuyệt vời của mình.

1. Đừng bao bọc bản thân bởi những người nói-đâu-làm-đó
Cách tốt nhất để biết giới hạn khả năng của mình là đừng bao giờ chỉ bao quanh mình với những người luôn nói “yes”. Những người luôn thách thức bạn, luôn đặt câu hỏi và bất đồng quan điểm với bạn sẽ giúp bạn nhận ra những hạn chế của một vấn đề, mở rộng cách nhìn nhận một sự việc nào đó.

2. Luôn có tinh thần đua tranh
Để đạt được thành tích cao nhất, điều kiện không thể thiếu là tinh thần cạnh tranh. Một phòng ban sẽ chậm phát triển hơn nếu ở đó mọi người thiếu đi tinh thần và động lực đua tranh với nhau.

3. Luyện tập thể thao hàng ngày
Ở vị trí lãnh đạo càng cao, bạn gánh vác càng nhiều trách nhiệm lẫn căng thẳng. Lúc này, một cơ thể khỏe mạnh và dẻo dai, một tinh thần minh mẫn là điều kiện quan trọng giúp bạn đảm đương được những trọng trách. Dù bận rộn với lịch trịch của một tổng thống, Obama vẫn duy trì chế độ tập luyện hàng ngày từ 7:30 đến 8:30.

4. Tối giảm những lựa chọn trong cuộc sống
Song song trách nhiệm và áp lực là những quyết định quan trọng mà bạn phải lựa chọn khi ở vị trí lãnh đạo. Không phải ngẫu nhiên mà bên trong tủ đồ của Steve Job chỉ có 1 kiểu mẫu áo thun màu đen duy nhất. Càng ít lựa chọn không cần thiết, bạn càng bớt mệt mỏi và dành thời gian và tâm trí cho những quyết định quan trọng hơn.

5. Chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình
Hiển nhiên rằng không phải tất cả quyết định của chúng ta luôn luôn đúng. Nhất là khi càng nhiều quyết định nằm trong tay bạn, sẽ có những lúc bạn mắc phải sai lầm. Tuy nhiên, một người quản lý giỏi sẽ luôn tin và chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình, không đổ lỗi cho hoàn cảnh hay người khác hoặc viện dẫn lý do.

6. Lắng nghe nhân viên của bạn, ngay cả những người ở vị trí thấp nhất
Có câu nói rằng chỉ mất 2 năm để học cách nói nhưng sẽ mất nhiều thời gian hơn để học cách lắng nghe. Trong các cuộc họp, Tổng thống Obama không bao giờ là người nói nhiều nhất vì ông luôn muốn lắng nghe ý kiến, cách suy luận của các nhân viên, ngay cả những người ở vị trí thấp nhất.

7. Nghỉ ngơi thư giãn khi bạn có thời gian
Trong bài phỏng vấn, trả lời cho câu hỏi “Nếu có một ngày mà mọi người không biết ông là tổng thổng Mỹ, ông sẽ làm gì?”, Obama muốn được trở lại quê hương Hawaii, nơi ông đã sinh ra và dành cả ngày để tận hưởng bãi biển tuyệt đẹp nơi ấy.

Đừng bao giờ để áp lực công việc đè nặng bản thân quá sức, hãy luôn dành thời gian cho gia đình và nghỉ ngơi đúng lúc.
 -st-
 ‪#‎DoThiThuyNga‬http://orest.edu.vn/ Sứ mệnh của Orest giúp 1 triệu người Việt SAY MÊ tiếng Anh và giao tiếp tiếng Anh lưu loát như người bản xứ Hãy đến tiếng Anh Orest để được TRẢI NGHIỆM phương pháp CHƯA TỪNG CÓ ở Sài Gòn, THỎA THÍCH nói tiếng Anh mỗi ngày, và TIẾT KIỆM 70% thời gian, công sức, và học phí!

Thứ Ba, ngày 24 tháng 5 năm 2016

Đãi Bữa Trưa Cho Những Người Giỏi Hơn Bạn




Trong thời đại bùng nổ thông tin hiện nay, những doanh nhân trẻ đang bị ngập trong mớ hỗn độn những lời khuyên về việc làm thế nào để thành công. Bạn đã bao giờ tự hỏi hay đánh giá chất lượng của những lời khuyên mà mình nhận được chưa? Những nguồn tốt nhất mà bạn nên tiếp thu chính là từ những người tiền bối thành công trong lĩnh vực mà bạn theo đuổi.

Nếu tham vọng của bạn là giành được thành công về mặt tài chính, bạn sẽ không có lời khuyên nào giá trị bằng những lời chỉ dẫn của người giàu nhất châu Á, tỷ phú Lý Gia Thành.

Lý Gia Thành nghỉ học năm 12 tuổi để làm nhân viên học việc trong một công ty sản xuất dây đeo đồng, và 14 tuổi ông làm nhân viên toàn thời gian trong ngành công nghiệp nhựa để giúp đỡ gia đình. Những năm 1950, ông tự mở xưởng sản xuất đồ chơi và các mặt hàng nhựa khác chính mình. Ngày nay, Lý Gia Thành là người giàu nhất châu Á, với gần 300.000 nhân viên trên toàn cầu.

Sau đây là 5 lời khuyên cơ bản hữu ích cho mọi doanh nhân ở bất kỳ giai đoạn nào:
Mua bữa trưa cho những người quan trọng hơn bạn
Lý Gia Thành đề xuất phương pháp kết nối với những người có tầm ảnh hưởng, những người đỡ đầu tinh thần hay cố vấn của bạn bằng việc mời họ một bữa ăn mỗi tháng.

Các khoản chi phí này, theo kiểm chứng bởi chính ông, sẽ sớm được hoàn lại bằng lợi ích về địa vị, danh tiếng và cơ hội mà một doanh nhân trẻ sẽ nhận được trở lại trong tương lai.

Liệu một bữa ăn thường xuyên có vượt quá ngân sách của bạn, hoặc ngoài tầm tay của bạn tại thời điểm hiện tại? Hãy cố gắng thiết lập những buổi cà phê, hoặc gửi những tờ viết tay cho những người bạn muốn tiếp tục kết nối cùng.
Theo thời gian, những bữa ăn trưa sẽ đến với bạn.


Học hỏi
“Hãy trở thành một con mọt sách,” Lý Gia Thành nói, và khuyến khích các doanh nhân học tập một cách ngấu nghiến.
Một khi bạn đã nắm được nguồn kiến thức được cung cấp bởi sách vở, phải có thời gian để chuyển những thông tin này thành ngôn từ của bạn và áp dụng nó vào những trải nghiệm riêng.

Bạn không biết chắc chắn bắt đầu từ đâu? Hãy tìm kiếm xung quanh một câu lạc bộ chủ doanh nghiệp hoặc nhóm đọc sách với mục tiêu tương tự để giúp bạn theo dõi và chia sẻ ý tưởng.

Khi thu nhập của bạn tăng lên, hãy dành một lượng tỷ lệ thuận sự nghiệp giáo dục tiếp tục bằng các hình thức như những khóa học và hội thảo; mục đích không chỉ làm tăng thêm sự hiểu biết mà còn mở rộng mạng lưới kết nối của bạn.

Học hỏi nghệ thuật bán hàng
Nền tảng của tất cả các doanh nhân đều là những nhân viên bán hàng, Lý Gia Thành khẳng định. Vì vậy, bạn phải học hỏi để trở thành một kẻ hiểu biết, nhân viên bán hàng có tập trung cho thương hiệu hoặc dịch vụ của bạn.

Bạn đang thiếu kinh nghiệm?
Hãy dành lấy một công việc bán lẻ bán thời gian, hoặc làm việc trong ngành bán lẻ vào mùa cao điểm để có được cảm nhận về công việc người bán hàng. Học hỏi và quan sát cả những gì đã làm được và những gì không.
Bạn có rắc rối trong việc tìm một trải nghiệm tốt?
Tiếp thị mạng lưới là một ngành đang phát triển dựa trên khả năng của một cá nhân với việc tiếp cận một thương vụ thậm chí nhiều hơn kênh bán lẻ truyền thống; hãy tìm một cái gì đó bạn thích và bán nó.


 Lập kế hoạch
Cuộc sống, nói theo cách của Lý Gia Thành có thể được lên kế hoạch, từ sự giàu có đến các mối quan hệ hay việc kinh doanh.
Ông cho rằng một doanh nhân nên tập trung vào và cho đi với những người khác trong giai đoạn đầu của sự nghiệp, và tập trung vào chính mình khi họ đã làm được điều trên.
Tỷ phú này cho rằng nhiều người có tư tưởng lạc hậu. Họ ngồi yên vị ở nhà hoặc trong văn phòng thay vì tập trung vào việc xây dựng những mối quan hệ với mọi người, hy vọng sẽ có thời gian dành cho người khác về sau này, mà không nhận ra rằng họ là chìa khóa thành công của bản thân ngay bây giờ.

Sống kỷ luật, tận hưởng mỗi vòng quay cuộc sống
Không có gì đáng xấu hổ trong việc trở thành những doanh nhân trẻ là những người trẻ, nghèo và làm việc cực nhọc tại một số điểm trong cuộc sống và đó là cách nó phải như thế, Lý Gia Thành chia sẻ.

Hãy nắm lấy cơ hội, đừng chần chừ. Một khi thành công được gặt hái, hãy ôm lấy thứ bạn đã kiếm được và tận hưởng việc đắm mình trong đó.
Một số người tận hưởng điều này lặng lẽ nhưng với Lý Gia Thành điều này không thích hợp. Ông cho rằng cần phải tham gia đầy đủ và tận hưởng những giây phút hiện tại để nhận ra giá trị của sự cân bằng.
Lý Gia Thành là một người ủng hộ mạnh mẽ việc du lịch như là một cách để nâng cao cả kiến ​​thức chuyên môn và trải nghiệm từ đó đạt được phần còn lại rất cần thiết từ công việc, cũng như là một yêu cầu cho việc duy trì niềm đam mê.

Lifehack.

‪#‎DoThiThuyNga‬http://orest.edu.vn/ Sứ mệnh của Orest giúp 1 triệu người Việt SAY MÊ tiếng Anh và giao tiếp tiếng Anh lưu loát như người bản xứ Hãy đến tiếng Anh Orest để được TRẢI NGHIỆM phương pháp CHƯA TỪNG CÓ ở Sài Gòn, THỎA THÍCH nói tiếng Anh mỗi ngày, và TIẾT KIỆM 70% thời gian, công sức, và học phí!







NHỮNG CÂU NÓI TRUYỀN CẢM HỨNG CỦA TỔNG THỐNG MỸ BARACK OBAMA

Tổng thống người Mỹ gốc Phi đầu tiên của Hoa Kỳ –  Barack Obama, đã làm những điều mà có lẽ chỉ là giấc mơ đối với hàng tỉ người trên trái đất này. Từ một người có xuất thân rất đỗi bình thường, nhờ trí thông minh, sự siêng năng và chí hướng ông đã vươn lên trở thành một trong những người quyền lực nhất thế giới. Ông đã được lựa chọn là tổng thống Mỹ hai nhiệm kỳ. Vị tổng thống lần thứ 44 của Mỹ còn là một trong những tác giả của nhiều cuốn sách bán chạy nhất.
1. “Thay đổi sẽ không đến nếu chúng ta trông chờ vào người khác, hoặc nếu chúng ta chờ lúc khác. Chúng ta chính là người chúng ta có thể trông chờ. Chúng ta là thay đổi mà chúng ta tìm kiếm.”


2. “Cách tốt nhất để không cảm thấy vô vọng là đứng dậy và làm cái gì đó. Đừng chờ đợi những gì tốt đẹp ngẫu nhiên đến với bạn. Nếu bạn đi ra ngoài và làm một vài việc gì đó tốt, bạn làm cho thế giới này tràn đầy hy vọng cũng như tiếp thêm hy vọng cho chính mình”.
3. “Tiền bạc không phải là câu trả lời duy nhất song nó tạo nên sự khác biệt”.
4. “Nhạo báng là một hình thức xin lỗi trí khôn”
5. “Chúng ta cần phải tiếp tục công việc của những người phụ nữ thế hệ trước để bảo đảm cho con cái chúng ta không phải kìm hãm mơ ước, để không có gì cản trở chúng thành đạt và không còn những nóc nhà bị đổ vỡ”
6. “Điều làm nên giá trị người đàn ông không chỉ là khả năng có con mà là khả năng nuôi dậy chúng”
7. “Nếu bạn đi đúng đường và bạn muốn tiếp tục đi, chắc chắn bạn sẽ tiến lên.”


8. “Chúng ta có nghĩa vụ và trách nhiệm đầu tư vào sinh viên và trường học. Chúng ta cần phải bảo đảm rằng những người có trình độ, có hoài bão và ý chí chứ không phải tiền bạc có thể nhận được nền giáo dục tốt nhất có thể”.
9. “Bạn không thể để thất bại định hình mình. Bạn phải để thất bại dạy mình”
10. “Một dân tộc không thể quản lý các nguồn năng lượng của mình tốt thì cũng không thể kiểm soát được tương lai của mình”


Gia đình Tổng thống Obama (Ảnh: Getty Images)
11. “Không thể lượng thứ cho sự không cố gắng”
12. “Tôi nghĩ có lẽ giáo dục không làm nhiều điều tốt cho chúng ta trừ phi nó được trộn với mồ hôi”
13. “Thành công của nền kinh tế luôn phụ thuộc không chỉ vào quy mô GDP mà còn vào việc đạt được sự thịnh vượng và khả năng đem đến cơ hội cho bất kỳ con người có ý chí nào”
14. “Chúng ta sống trong một thế giới mà kỹ năng giá trị nhất mà bạn có thể bán được là kiến thức”
15. “ Chấm dứt chiến tranh khó hơn là bắt đầu chiến tranh”
16. “Điều tôi muốn nói với người kế nhiệm mình là điều quan trọng không phải là bắn mà ngắm bắn”

                       
Nguồn: Sưu tầm        
‪#‎DoThiThuyNga‬http://orest.edu.vn/ Sứ mệnh của Orest giúp 1 triệu người Việt SAY MÊ tiếng Anh và giao tiếp tiếng Anh lưu loát như người bản xứ Hãy đến tiếng Anh Orest để được TRẢI NGHIỆM phương pháp CHƯA TỪNG CÓ ở Sài Gòn, THỎA THÍCH nói tiếng Anh mỗi ngày, và TIẾT KIỆM 70% thời gian, công sức, và học phí!                                                                                                             








Thứ Hai, ngày 23 tháng 5 năm 2016

CÂU CHUYỆN RƠI NƯỚC MẮT VỀ NGƯỜI MẸ CỦA TIẾN SĨ TOÁN HỌC HARVARD



Đây là câu chuyện có thật về người mẹ của tiến sĩ An Kim Bằng (Jinpeng An), người Trung Quốc, tốt nghiệp toán học tại Đại học Harvard. Câu chuyện xúc động về sự hi sinh của người mẹ dù đã được báo chí đăng tải rất nhiều nhưng vẫn khiến hàng triệu người phải rơi nước mắt mỗi lần đọc lại.

Ngày 5/9/1997 là ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở khoa Toán, Đại học Bắc Kinh. Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát của gia đình tôi. Mẹ tôi đang nấu mì sợi, chân vẫn còn tập tễnh. Mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ đẩy một xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân. Còn số bột mì này có được nhờ mẹ đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm.

Bưng bát mì, tôi đã khóc. Tôi buông đũa quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân sưng phồng lên to hơn cả cái bánh bao của mẹ, nước mắt rơi xuống… Nhà tôi ở Thiên Tân, làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, vô cùng nghèo khó. Tôi có một người mẹ tốt nhất thế gian tên là Lý Diệm Hà.

Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi. Tôi bốn tuổi, ông nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, những món nợ trong nhà lớn dần theo năm. Khi bảy tuổi, tôi được đi học, học phí là mẹ vay người khác. Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì bạn bè vứt đi, dùng dây buộc nó lên một cái que rồi viết tiếp, hoặc dùng một cái dây chun xóa sạch những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại lên đó.

 Mẹ thương tôi đến mức đi vay vài hào của hàng xóm để mua vở và bút chì cho tôi. Những khi mẹ vui vẻ là khi bất kể bài kiểm tra nhỏ hay kỳ thi lớn, tôi luôn đứng đầu, toán thường được 100/100 điểm. Dưới sự khích lệ của mẹ, tôi càng học càng thấy ham thích. Tôi thực sự không hiểu trên đời còn có gì vui sướng hơn được học hành.

Chưa đi học lớp một tôi đã thông thạo cộng, trừ, nhân, chia và phân số, số phần trăm. Khi học tiểu học, tôi đã tự học để nắm vững Toán, Lý, Hóa của bậc trung học phổ thông. Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức kỳ thi vật lý của bậc trung học, tôi là đứa học trò nông thôn duy nhất của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong ba người đỗ đầu. Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân, tôi vui sướng chạy như bay về nhà.

Nào ngờ, khi tôi báo tin vui cho cả nhà, mặt bố mẹ chất chứa toàn những đau khổ. Bà nội vừa mất nửa năm, ông nội đang gần kề cái chết, nhà tôi đã mắc nợ tới hơn mười nghìn Nhân dân tệ rồi.
 Tôi lặng lẽ quay về bàn học, nước mắt như mưa suốt một ngày. Đến tối, tôi nghe thấy ở ngoài nhà có tiếng ồn ào. Thì ra mẹ đang định dắt con lừa con của nhà đi bán cho tôi đi học, nhưng ba tôi không chịu. Tiếng ồn ào làm ông nội nghe thấy, ông lại đang bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã qua đời. Sau lễ an táng ông nội, nhà tôi lại mắc thêm vài nghìn tệ tiền nợ nữa.

Tôi không còn dám nhắc đến việc đi học nữa. Cất “Giấy báo nhập học” thật kỹ vào vỏ gối, hàng ngày tôi ra đồng làm việc cùng mẹ. Sau hai hôm, tôi và ba tôi cùng lúc phát hiện ra: con lừa con biến mất. Ba tôi sắt mặt lại, hỏi mẹ tôi:

– Bà bán con lừa con rồi à? Bà bị thần kinh à? Sau này lấy gì kéo, lương thực hoa màu bà đẩy xe tay nhé, bà tự cõng nhé? Bà bán lừa một hai trăm bạc liệu cho nó học được một học kỳ hay là hai học kỳ?


Hôm đó mẹ tôi khóc, mẹ tôi dùng một giọng rất dữ dội rất hung dữ để gào lại ba tôi:

– Con cái mình đòi đi học thì có gì sai? Nó thi lên được trường số 1 của thành phố nó là đứa duy nhất của cả huyện này đấy, tôi không thể để cho tiền đồ của nó bị lỡ dở được. Tôi sẽ dùng tay đẩy, dùng lưng vác, để cho nó đi học…

Cầm sáu trăm tệ mẹ vừa bán lừa, tôi thật sự chỉ muốn quỳ xuống dập đầu trước mẹ. Tôi đã thích được học quá rồi, mà còn học tiếp, thì mẹ sẽ khổ sở bao nhiêu, vất vả bươn chải thêm bao nhiêu?

Mùa thu năm đó tôi quay về nhà lấy áo lạnh, thấy mặt ba tôi vàng như sáp, gầy da bọc xương đang nằm trên giường sưởi. Mẹ bình thản bảo: “Có gì đâu, bị cảm, sắp khỏi rồi”. Ai ngờ, hôm sau tôi xem vỏ lọ thuốc của ba, thì thấy đó là thuốc ngăn ngừa tế bào ung thư phát triển. Tôi kéo mẹ ra ngoài nhà, khóc hỏi mẹ mọi chuyện là thế nào. Mẹ bảo, từ sau khi tôi đi học, ba bắt đầu đi ngoài ra máu, ngày càng nặng lên.

Mẹ vay sáu nghìn tệ đưa ba lên Thiên Tân, Bắc Kinh đi khắp nơi, cuối cùng xác định là u nhu ruột bowel polyps, bác sĩ yêu cầu ba phải mổ gấp. Mẹ chuẩn bị đi vay tiền tiếp, nhưng ba kiên quyết không cho. Ông nói, bạn bè họ hàng đã vay khắp lượt rồi, chỉ vay mà không trả thì còn ai muốn cho mình vay nữa!

Hàng xóm kể với tôi, mẹ dùng một phương pháp nguyên thủy và bi tráng nhất để gặt lúa mạch. Mẹ không đủ sức gánh lúa mạch ra sân kho để tuốt hạt, cũng không có tiền thuê người giúp, bèn gặt dần. Lúa mạch chín chỗ nào gặt chỗ đó, sau đó dùng xe cải tiến chở về nhà.

Tối đến mẹ trải một tấm vải nhựa ra sân, dùng hai tay nắm từng nắm lúa mạch đập lên một hòn đá to… Lúa mạch trồng trên ba mẫu đất của nhà, một mình mẹ làm. Khi mệt đến mức không đứng dậy nổi nữa thì mẹ ngồi xổm xuống cắt, đầu gối quỳ đến chảy máu, đi đường cứ cà nhắc… Không đợi hàng xóm kể hết, tôi chạy như bay về nhà, khóc to gọi mẹ: “Mẹ, mẹ, con không thể đi học nữa đâu…”.

 Kết quả, mẹ vẫn tống tôi lên trường. Tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của tôi chỉ 60 đến 80 tệ, thật thảm hại nếu so với những người bạn học khác mỗi tháng có 200-240 tệ.

Nhưng chỉ mình tôi biết, món tiền nhỏ này mẹ tôi cũng phải tằn tiện lắm, từ ngày đầu tháng đã dành từng hào, bán từng quả trứng gà, rau xanh lấy từng đồng, có lúc dành dụm không đủ còn phải giật tạm vài ba chục. Mà cha tôi, em trai tôi, dường như chẳng bao giờ có thức ăn.

Nếu nhà ăn rau cũng chẳng dám xào mỡ, chỉ chan tí nước dưa muối ăn qua bữa. Mẹ không muốn tôi đói, mỗi tháng mẹ chăm chỉ đi bộ hơn mười cây số mua mì tôm với giá bán buôn.

Mỗi cuối tháng, mẹ vất vả cõng một túi nặng lên Thiên Tân thăm tôi. Trong túi ấy ngoài mì tôm ra, còn có nhiều xếp giấy loại mẹ phải đi bộ ra một xưởng in ngoài thị trấn cách nhà 6km để xin cho tôi (đó là giấy để tôi làm nháp toán), cả một chai tương cay rất to, cải bẹ muối thái sợi, và cả một cái tông đơ để cắt tóc. (Cắt tóc nam rẻ nhất Thiên Tân cũng phải 5 tệ, mẹ muốn tôi dành tiền cắt tóc để mua thêm lấy vài cái bánh bao mà ăn).


 Tôi là học sinh cấp 3 duy nhất của Thiên Tân đến cả rau ở bếp ăn nhà trường cũng không mua nổi, chỉ có thể mua vài cái bánh bao, mang về ký túc ăn cùng mì sợi khô hoặc chấm với tương ớt, kẹp dưa muối để ăn qua bữa. Tôi cũng là học sinh duy nhất không có giấy kiểm tra, chỉ có thể tận dụng giấy một mặt của xưởng in để viết bài.

Tôi là đứa học sinh duy nhất chưa bao giờ dùng xà phòng, khi giặt quần áo tôi thường đi nhà bếp xin ít bột kiềm nấu ăn (alkali – chất kiềm, dùng để hấp bánh bao, làm bánh nướng, làm nước soda) là xong. Nhưng tôi chưa bao giờ tự ti, tôi cảm thấy mẹ tôi khổ cực cả đời, như người anh hùng chống lại đói khổ. Làm con của người mẹ như thế, tôi rất tự hào.

Hồi mới lên Thiên Tân, tiết học tiếng Anh đầu tiên khiến tôi ù cạc. Khi mẹ lên, tôi kể cho mẹ nghe tôi sợ tiếng Anh thế nào, ai ngờ mẹ chỉ cười bảo: “Mẹ chỉ biết con là đứa trẻ con khổ cực nhất, mẹ không thích con kêu khó, vì chịu khổ được thì chả còn gì khó nữa”.

Tôi bị nói lắp. Có người bảo, học tiếng Anh đầu tiên cần làm chủ được cái lưỡi của mình, bởi vậy tôi thường kiếm một hòn sỏi ngậm vào miệng mình, rồi gắng đọc tiếng Anh. Hòn sỏi cọ xát vào lưỡi tôi, có lúc máu chảy ra bên mép, nhưng tôi cố gắng kiên trì. Nửa năm trôi qua, hòn sỏi nhỏ đã bị mài tròn đi, lưỡi tôi cũng đã nhẵn, tôi đã thành người giỏi tiếng Anh thứ 3 của lớp. Tôi vô cùng cảm ơn mẹ. Mẹ đã khích lệ tôi vượt qua khó khăn lớn trong học tập.

Năm 1996, lần đầu tiên tôi được tham gia cuộc thi Olympic tri thức toàn quốc khu vực Thiên Tân, đoạt giải Nhất môn Vật lý và giải Nhì môn Toán học, tôi được đại diện Thiên Tân đi Hàng Châu tham gia Cuộc thi Olympic toàn Trung quốc môn Vật lý. “Đoạt lấy chiếc Cup giải Nhất toàn Trung quốc tặng mẹ, rồi lên đường dự Olympic Vật lý Thế giới”.

Không ngăn được nỗi khao khát trong lòng, tôi viết thư báo cho mẹ tin vui và mơ ước của tôi. Kết quả, tôi chỉ được giải Nhì. Tôi nằm vật ra giường, không ăn không uống. Dù là người đạt thành tích cao nhất trong đoàn Thiên Tân đi thi, nhưng nếu tính cả những nỗi khốn khổ của mẹ tôi vào, thì thành tích này không xứng đáng!

… Tháng 1 năm 1997, cuối cùng tôi cũng đã giành chiến thắng tại kỳ thi Olympic Toán toàn Trung Quốc với điểm số tuyệt đối, lọt vào đội tuyển Quốc gia. Cả mười kỳ thi kiểm tra ở đội tuyển, tôi đều là người đứng đầu. Với thành tích đó, tôi được sang Argentina tham gia kỳ thi Olympic Toán quốc tế.

Nộp xong phí báo danh, tôi gói sách vở cần chuẩn bị và tương đậu cay của mẹ lại, chuẩn bị lên đường. Giáo viên chủ nhiệm và thầy giáo dạy Toán thấy tôi vẫn mặc bộ quần áo thải của người khác cho, những thứ áo quần màu sắc chả đâu vào đâu, kích cỡ khác nhau, bèn mở tủ áo của tôi ra, chỉ vào những áo trấn thủ vá, những áo bông tay đã phải nối hai lần, vạt đã phải chắp ba phân, hỏi tôi: “Kim Bằng, đây là tất cả quần áo của em ư?”

Tôi chả biết nói sao, vội đáp: “Thầy ơi, em không sợ người khác chê cười! Mẹ em thường bảo, Phúc Hữu Thi Thư Khí Tự Hoa – trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa, em mặc những thứ đồ này đi Mỹ gặp tổng thống Clinton em cũng chẳng thấy ngượng”.

Ngày 27/7, Olympic Toán học Thế giới lần thứ 38 chính thức khai mạc. Chúng tôi thi liên tục suốt năm tiếng rưỡi, từ 8 giờ 30 phút sáng tới 2h chiều. Ngày hôm sau công bố kết quả, đầu tiên công bố huy chương Đồng, tôi không muốn nghe thấy tên mình; sau đó công bố huy chương Bạc, cuối cùng, công bố huy chương Vàng. Người đầu tiên, người thứ hai, người thứ ba là tôi. Tôi khóc lên vì sung sướng, trong lòng tự nói: “Mẹ ơi, con mẹ thành công rồi!”.


 Tin tôi và một người bạn nữa đoạt Huy chương Vàng kỳ thi Olympic Toán học ngay chiều hôm đó đã được Đài phát thanh Nhân dân Trung ương TQ và Đài truyền hình Trung ương TQ đưa. Ngày 1/8, chúng tôi vinh quang trở về, lễ đón long trọng được Hiệp hội khoa học Trung Quốc và Hội Toán học Trung Quốc tổ chức.

Khi đó, tôi muốn về nhà, tôi muốn sớm gặp mẹ, muốn chính tay tôi đeo tấm huy chương vàng chói lọi lên cổ mẹ… Hơn mười giờ đêm tối hôm đó, cuối cùng tôi đã đội trời đêm về đến nhà. Người mở cửa là ba tôi, nhưng người một tay ôm chặt lấy tôi vào ngực trước lại chính là mẹ tôi. Dưới trời sao vằng vặc, mẹ tôi ôm tôi rất chặt… Tôi lấy tấm huy chương vàng đeo lên cổ mẹ, khóc một cách nhẹ nhõm và sung sướng.

Ngày 12/8, trường Trung học số một của Thiên Tân chật ních người, mẹ được ngồi lên bàn Chủ tịch danh dự cùng với các quan chức Cục giáo dục Thiên Tân và các giáo sư toán học hàng đầu. Hôm đó, tôi đã phát biểu thế này:

“Tôi muốn dùng cả sự sống của tôi để cảm tạ một người, là người mẹ đã sinh thành và nuôi nấng tôi. Mẹ tôi là một người phụ nữ nông dân bình thường, nhưng những đạo lý mẹ dạy tôi nên người đã khích lệ tôi cả đời. Năm học lớp 10, tôi muốn mua cuốn sách “Đại từ điển Anh – Trung” để học tiếng Anh. Mẹ không có tiền, nhưng vẫn nghĩ cách giúp tôi.

Sau bữa cơm sáng, mẹ tôi mượn một chiếc xe cải tiến, chất một xe rau cải trắng. Hai mẹ con tôi đẩy ra chợ huyện cách hơn 40 km bán rau. Đến được chợ đã gần trưa, buổi sáng đó tôi và mẹ chỉ ăn hai bát cháo ngô nấu với khoai lang đỏ, lúc đó bụng đói cồn cào, chỉ mong có ai tới mua cho cả xe rau ngay.

Nhưng mẹ vẫn nhẫn nại mặc cả từng bó, cuối cùng bán với giá 1 hào một cân. Hai trăm cân rau đáng lẽ 21 tệ, nhưng người mua chỉ trả 20 tệ. Có tiền rồi tôi muốn ăn cơm, nhưng mẹ bảo nên đi mua sách trước, đó là việc chính của ngày hôm nay.

Chúng tôi đến hiệu sách hỏi, giá sách là 8 tệ 2 hào 5 xu, mua sách rồi còn lại 1 tệ 7 hào 5 xu. Nhưng mẹ chỉ cho tôi 7 hào rưỡi đi mua hai cái bánh bột nướng, một tệ kia còn phải cất đi để dành cho tôi làm học phí. Tuy ăn hết hai cái bánh nướng, nhưng đi bộ tiếp 40km về nhà, tôi vẫn đói tới mức hoa mắt chóng mặt, lúc này tôi mới nhớ ra tôi đã quên không phần cho mẹ ăn một miếng bánh nướng nào, mẹ tôi chịu đói cả ngày, vì tôi mà kéo xe suốt 80km đường xa.

Tôi hối hận tới mức chỉ muốn tát cho mình một cái, nhưng mẹ tôi chỉ bảo: “Mẹ ít văn hóa, nhưng mẹ nhớ khi nhỏ được thầy giáo dạy là, Golgi có nói một câu: Nghèo đói là trường đại học tốt nhất. Nếu con có thể tốt nghiệp trường đại học này, thì những trường đại học như Thiên Tân, Bắc Kinh con chắc chắn đều đỗ”.

Khi mẹ nói thế mẹ không nhìn tôi, mẹ nhìn ra con đường đất xa xôi, cứ như thể con đường đất đó có thể thông tới tận Thiên Tân, đi thẳng tới Bắc Kinh. Tôi nghe mẹ bảo thế, tôi không thấy đói nữa, chân tôi không mỏi nữa… Nếu nghèo đói là trường đại học tốt nhất, thì tôi muốn nói rằng, người mẹ nông dân của tôi chính là người thầy giáo giỏi nhất của đời tôi”.

Dưới khán đài, không biết có bao nhiêu đôi mắt đã ướt đẫm, tôi quay về phía người mẹ tóc hoa râm của tôi, cúi người xuống kính cẩn…

St
‪#‎DoThiThuyNga‬http://orest.edu.vn/ Sứ mệnh của Orest giúp 1 triệu người Việt SAY MÊ tiếng Anh và giao tiếp tiếng Anh lưu loát như người bản xứ Hãy đến tiếng Anh Orest để được TRẢI NGHIỆM phương pháp CHƯA TỪNG CÓ ở Sài Gòn, THỎA THÍCH nói tiếng Anh mỗi ngày, và TIẾT KIỆM 70% thời gian, công sức, và học phí!


Chủ Nhật, ngày 22 tháng 5 năm 2016

Bạn Học Được Bài Học Gíá Trị Gì Sau Khi Đọc Xong Câu Truyện?




“Đừng nên đánh giá một cái cây khi chỉ nhìn thấy nó trong một mùa.
Cũng giống như việc đừng nên đánh giá con người khi bạn chỉ nhìn thấy họ trong chốc lát. Bản chất con người chỉ có thể đánh giá khi nhìn vào cả một quá trình”.
Anh chàng Jimmy sống tại Texas đã có một bài học đáng nhớ trong đời khi làm nhiệm vụ trông coi nhà cửa cho một ông chủ giàu có nơi đây.
Hàng ngày tôi vui vẻ chào đón và mở cửa xe để ông chủ tôi tự lái chiếc xe hơi sang trọng đi làm. Nhưng ông ấy chẳng bao giờ nhếch mép và trả lời lại”.
Một hôm, khi tôi đang lúi húi tìm kiếm đồ ăn thừa trong chiếc túi đựng rác bên ngoài khu biệt thự. Ông chủ đi qua cũng chẳng thèm để ý đến tôi, vẫn nhưng như thường lệ, ông ấy chẳng nói gì và đi thẳng!

Ngày hôm sau, tôi thấy một túi đồ ăn được gói gém cẩn thận và rất tươi mới, cứ như thể nó vừa được mua từ siêu thị nào đó. Tôi chẳng mảy may suy nghĩ đến chiếc túi đó từ đâu “rơi xuống”. Cứ thế mỗi ngày, tôi hạnh phúc vì đều nhận được đồ ăn miễn phí và mang về cho vợ con cùng thưởng thức.

Lâu lâu tôi cũng tự hỏi “Gã điên nào đã bỏ quên đồ ăn như vậy?” nhưng dần dần tôi cũng chẳng cần thắc mắc nữa. Miễn hàng ngày có đồ ăn ngon là được.


Một ngày không may xảy ra, ông chủ tôi qua đời và có rất nhiều khách đến thăm viếng. Ngày đó tôi không thấy túi đồ như thường lệ nhưng nghĩ là do một trong số vị khách kia đã lấy chúng.
Nhưng ngày thứ hai, thứ ba, thứ tư vẫn không thấy đồ ăn quay trở lại và không lâu sau đó gia đình tôi không đủ thức ăn đuề huề như trước kia nữa. Tôi quyết định đòi bà chủ tăng lương thêm, nếu không tôi sẽ bỏ việc. Bà ấy vô cùng sửng sốt khi thấy người trông coi nhà cửa đột ngột phàn nàn về mức lương sau 2 năm gắn bó.
Cuối cùng, tôi kể sự thật cho bà ấy nghe về việc túi đồ ăn được đặt hàng ngày bên ngoài khu biệt thự.
Bà ấy ngạc nhiên hỏi lại: Vậy việc đó dừng lại khi nào?
Từ khi ông chủ qua đời, tôi đã không còn thấy túi đồ ăn nữa”, Jimmy hụt hẫng nói.
Bà chủ lại hỏi tiếp: Tại sao anh không nghĩ là ông chủ đã đặt gói đồ ăn suốt 2 năm cho anh?
Jimmy đau buồn ra mặt, chắc anh không thể nào ngờ được người đàn ông “lạnh lùng” chẳng nói chẳng rằng với anh câu nào mà lại rộng lượng đến thế.
Bà chủ bật khóc không ngừng khiến anh bối rối và hứa sẽ trở lại công việc như cũ.
Nhưng bà ấy nói với anh rằng: Tôi khóc vì cuối cùng tôi cũng tìm thấy người thứ 7 mà chồng tôi đã mang thức ăn cho. Hàng ngày ông ấy đều mua 7 túi đồ ăn cho 7 người nhưng tôi mới biết được 6 người. “Cuối cùng tôi cũng tìm được anh, người thứ 7”, bà nghẹn ngào.
Sau hôm đó, tôi lại bắt đầu được nhận đồ ăn miễn phí từ con trai của ông chủ mang đến. Nhưng mỗi khi tôi nói “Cảm ơn” thì cậu bé cũng chẳng hề đáp lại, y hệt bố của cậu. Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra giữa hai bố con nhà ông chủ, nhưng lần này tôi sẽ gào thật to hai tiếng “Cảm ơn” với cậu bé để cố tình cho cậu phản ứng lại.


Jimmy đứng ngây như trời trồng khi lần đầu tiên cậu bé đáp lại: Xin chú đừng buồn khi cháu không trả lời. Giống như bố, cháu cũng có vấn đề về thính giác.”
Ồ, tôi đã phạm hết sai lâm này đến sai lầm khác khi xét đoán người khác mà chẳng hề biết gì về lý do thực sự đằng sau nó.
Hãy cẩn thận! Mọi thứ diễn ra trước mắt chưa chắc đã là sự thật, trước khi bạn kết luận một điều gì, có một thứ quan trọng bạn phải đặt ra đó là “CÂU HỎI” để tìm được lý do đúng đắn.
Nếu bạn không phải là người trong cuộc thì hãy khiêm tốn và đối xử tối với những người xung quanh, biết đâu họ đang phải chiến đấu với những khó khăn của chính bản thân mình.
“Đừng nên đánh giá một cái cây khi chỉ nhìn thấy nó trong một mùa.
Cũng giống như việc đừng nên đánh giá con người khi bạn chỉ nhìn thấy họ trong chốc lát. Bản chất con người chỉ có thể đánh giá khi nhìn vào cả một quá trình”.

Theo Cafebiz / Trí Thức Trẻ

‪#‎DoThiThuyNga‬http://orest.edu.vn/ Sứ mệnh của Orest giúp 1 triệu người Việt SAY MÊ tiếng Anh và giao tiếp tiếng Anh lưu loát như người bản xứ Hãy đến tiếng Anh Orest để được TRẢI NGHIỆM phương pháp CHƯA TỪNG CÓ ở Sài Gòn, THỎA THÍCH nói tiếng Anh mỗi ngày, và TIẾT KIỆM 70% thời gian, công sức, và học phí!